Cái Mùi
Thứ hai, 23/10/2017, 08:09
Chia sẻ:

GÁNH HÀNG RONG

Thời còn đi học, tuổi thơ tôi luôn gắn liền với nhiều góc Sài Gòn và những gánh hàng rong trước cổng trường, trên góc phố là hình ảnh quen thuộc... thậm chí là một niềm vui cho lũ trò nhỏ chúng tôi ngày ấy.

15625340_1827470054204353_4511131264840892416_n2

Trước giờ vào học hay những giờ tan trường, cả lũ cùng vây quanh những gánh hàng rong chuyện trò rôm rả và nhồm nhoàm những món ăn khoái khẩu như cóc ổi ngâm, củ đậu ướp lạnh, me ngào để trên những cái bánh tráng nhỏ xíu giòn rụm... Những người bán hàng cũng trở thành thân thiết như người cô,  người dì, người chị, người mẹ của lũ trẻ chúng tôi. Họ thuộc ý thích từng đứa  như những đứa con, đứa cháu nhỏ của mình ở nhà. Những gánh hàng rong ngày ấy cứ kĩu kịt qua từng con phố đông, qua từng ngõ vắng của Sài Gòn hoa lệ.

Những gánh hàng rong theo tôi suốt thời đi học, chỉ khi lên đại học rồi tôi mới thực sự bỏ những giờ phút quấn quýt bên những gánh hàng nhỏ bé, giản dị giữa phố thị đông đúc của Sài Gòn, nhưng tôi luôn luôn bắt gặp những gánh hàng rong trên những ngõ ngách, phố phường để thi thoảng lại nhớ hình ảnh cô Ba, dì Sáu với nụ cười đôn hậu, thân quen, lại nhớ đám bạn ấu thơ những ngày bên nhau cười đùa như chim sáo.

Càng lớn, khi đã bước vào đời với cuộc mưu sinh, khi giữa cuộc sống mà mọi giá trị thật giả trở nên khó phân định, khi những nhà hàng, những quán ăn sang trọng, những quán cà phê đủ mọi thứ đèn mọc lên như nấm giữa cái thành phố rộng lớn này... tôi lại luôn nao lòng khi bất ngờ gặp một gánh hàng rong trên phố. Hình như những gánh hàng rong bây giờ ít hơn, những người bán hàng bây giờ tất bật hơn, lanh lợi hơn, đãi bôi hơn, những món hàng cũng đã đạng, ngon lành hơn nhưng lại ít an toàn hơn... duy chỉ có cái vất vả thì không hề đổi khác.

1710

Hình ảnh cái nón lá hiền lành, đôi dép mòn vẹt, đôi quang gánh nặng oằn vai, khuôn mặt buồn buồn mệt mỏi bước qua phố phường xênh xang áo mũ luôn làm bước chân tôi chùn lại, ngoái nhìn. Họ có thể là những người nhập cư mưu cầu đời cơm áo, họ có thể là những người phụ nữ phải xuôi ngược hàng ngày để nuôi lũ con đông, họ có thể là một cụ già đơn độc không người trông cậy. Họ là một phần đời lặng lẽ giữa chốn xôn xao mà có thể còn bao nhiêu mảnh đời khác lớn lên, an lành từ những gánh hàng làm trĩu những đôi vai gầy guộc ấy.

4_zing_1_2

Quy định cấm mua bán hàng rong trong thành phố có thể hợp lý cho những ý tưởng lớn lao nhưng vẫn thật nao lòng khi hình ảnh bình dị ấy dần mất đi với bao nỗi âu lo khác làm đôi quang gánh bỗng dưng buồn...

Tản văn Dạ Dung – Sài Gòn mai gọi nhau bằng cưng

 

 

Chia sẻ:
Ý kiến bạn đọc
Quảng cáo
binh dien
LANCASTER
satra