Tám
Thứ sáu, 09/06/2017, 03:47
Chia sẻ:

Chậm

(Trích trong tác phẩm “Chậm” trong tập Tản văn “Sài Gòn mai gọi nhau bằng cưng” của Hạ Dung)

Do công việc, mỗi ngày của tôi luôn là những nhịp vội vàng. Sáng thức dậy ra khỏi nhà, lướt nhanh qua con phố còn vắng và lành lạnh, lướt nhanh để tránh những khoảng thời gian mệt mỏi vì nạn kẹt xe…Một ngày bắt đầu bằng nhiều việc, nếu thỉnh thoảng không tự buông nó ra thì nó cứ theo mình như hình với bóng. Buổi chiều lại vội vã vượt qua những con phố đông, những con phố rồng rắn muôn loại xe to nhỏ, những con phố nhiều người cũng vội vàng như mình để về nhà và nhào vào lớp tối.

unnamed_1_4

Ngày sẽ qua…khi ngoài cái ban công nhỏ thân quen, gió lướt qua nhẹ nhàng làm cái rèm cửa lay động và đêm lại lao xao tiếng nói của riêng mình, khi bàn tay đủ mỏi rời trên những tiếng lóc cóc, khi giấc ngủ bắt đầu nhanh đến không kịp ngửi mùi hương của những sợi tóc mình.

Hai ngày bị cơn bệnh hành, đầu nặng như đeo đá, ngồi dậy là cứ muốn chúi nhủi. Hai ngày nằm nhà, không sách báo, không computer, không ti vi, không nhạc nhẽo. Hai ngày, cứ nằm là chủ yếu, giấc ngủ chập chờn mỏi mệt. Hai ngày thấy mọi cái lướt qua mình bằng cái nhịp êm ả, buồn buồn… Hai ngày thấy mình sống chậm lại, nghĩ chậm lại, hạnh phúc chậm lại, khổ đau chậm lại, khóc cười chậm lại. Hai ngày bỗng ngộ ra rằng: Chậm, giống như mình ngồi bên vệ cỏ của con đường dài hun hút ngoái lại nhìn mình lướt giữa cuộc đời với những nhịp vội vàng…Chậm, giống như mình nhìn mình đang sống, đang một mình loanh quanh giữa những lao xao chen lấn của cuộc đời. Chậm là một nửa của cái chết đang lặng thầm đi bên cạnh nửa kia của sự sống…khẽ khàng đến độ ta không kịp nhận ra.

unnamed_2_4

Hai ngày bị cơn bệnh hành…đôi khi cứ thấy gần thế cái chết…giật mình, tự dặn mình, tự dặn ta:

Đôi khi chậm lại mình ạ…Chậm, để kịp thấy ngay những giọt nắng tinh khôi đầu ngày đã có cái màu vàng của sự tàn phai. Chậm, để thấy sự hồi sinh lại bắt đầu ngay từ cái rơi nhẹ của những chiếc lá vàng, Chậm, để thấy dù có muôn vàn những đau thương, hạnh phúc cứ chờ ngày thức dậy, và chậm, để hiểu rằng chẳng có hạnh phúc nào lại chẳng có tả tơi.

Đôi khi chậm lại mình ạ…Chậm, để thấy dù có muộn màng, mùa xuân vẫn cứ theo về trên những tán xanh non. Chậm, để thấy nỗi buồn hôm nay sẽ tan theo và niềm vui không hẳn lung linh trong những nụ cười.

Sưu Tầm.

Chia sẻ:
Ý kiến bạn đọc
Quảng cáo
binh dien
LANCASTER
satra