Cái Gu
Thứ năm, 06/07/2017, 01:42
Chia sẻ:

CÁI GU CỦA NGƯỜI TRẺ

Cái Gu (hay Gout) là cụm từ thường được sử dụng để nói về sở thích của một cá nhân hay nhóm người trong một lĩnh vực nào đó như gu thời trang, gu ăn uống,… và đa phần đều mang ý nghĩa tích cực. Tuy nhiên, trong bài viết này, tôi xin được đề cập đến một khía cạnh khác về cái gu của người trẻ chúng ta.

Lấy điện thoại ra, mở khóa, check mail, check facebook, check tin nhắn, chụp hình, chỉnh sửa hình, lên mạng, hay đơn thuần chỉ là lướt qua lướt lại ngón tay trên màn hình như một thói quen là chuỗi hành động vô cùng dễ gặp ở bất kì đâu và bất kì lúc nào. Hình ảnh một người chăm chú nhìn vào điện thoại trên tay dù đang ngồi một mình hay là ngồi cùng một nhóm bạn đã trở nên vô cùng phổ biến, đôi khi khiến tôi thầm nghĩ phải chăng đây là xu hướng mới? Đành rằng, sự ra đời của những thiết bị điện tử thông minh là một bước tiến quan trọng của nhân loại nhưng nếu quá lạm dụng thì chúng sẽ gây ra những tác dụng ngược như:

  • Ảnh hưởng đến thị lực
  • Bị trầm cảm và hạn chế khả năng giao tiếp
  • Ảnh hưởng xấu đến chất lượng học tập, công việc
  • Lão hóa da

13398466_791919460909940_900891804_n

Trong đó, việc hạn chế khả năng giao tiếp theo tôi là một vấn đề hết sức đáng quan ngại. Chúng ta đều biết giao tiếp là một kĩ năng vô cùng quan trọng trong đời sống con người. Giao tiếp là nhu cầu của bất cứ ai từ khi sinh ra đến khi mất đi, thông qua giao tiếp con người gia nhập vào các mối quan hệ xã hội, lĩnh hội nền văn hóa xã hội, đạo đức, chuẩn mực xã hội. Nhiều nhà tâm lý học đã khẳng định, nếu không có sự giao tiếp giữa con người thì một đứa trẻ không thể phát triển tâm lý, nhân cách và ý thức tốt được. Nếu cá nhân không giao tiếp với xã hội thì cá nhân đó sẽ không biết phải làm những gì để cho phù hợp với chuẩn mực xã hội, cá nhân đó sẽ rơi vào tình trạng cô đơn, cô lập về tinh thần và đời sống sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

157743832-56a9a25e5f9b58b7d0fd8e44

 

Với cái gu “smartphone” của giới trẻ ngày nay, chúng ta đang dần xây nên một bức tường vô hình giữa bản thân và mọi người xung quanh, những buổi trò chuyện rôm rả giữa những người bạn dần được thay thế bằng không khí trầm lắng đến gượng gạo khi ai nấy đều chú tâm vào cái màn hình nho nhỏ nhưng lại tưởng như là cả thế giới rộng lớn trong tay mình. Những bữa tiệc sinh nhật ngập tràn tiếng cười giờ đây chỉ còn lại vài lời chúc kèm theo hình một cái bánh sinh nhật được chọn ngẫu nhiên trên mạng xã hội, mối quan hệ khắng khít từ những ngày cùng ngồi trên ghế nhà trường giờ cũng chỉ là dĩ vãng hoặc hiếm hoi lắm là vài câu chào hỏi xã giao khi vô tình thấy nhau trên mạng. Sự nổi tiếng của con người được đánh giá bằng lượt like (thích) và share (chia sẻ) trên mạng xã hội. Liệu đó có phải là điều chúng ta mong muốn? Đã bao giờ chúng ta tự hỏi vì sao ông bà, cha mẹ, anh chị lại có thể hồi tưởng lại tuổi thơ của họ một cách rõ nét và sinh động như thế?
tha-dieu-2

Tôi không biết mọi người như thế nào nhưng riêng bản thân tôi khi nghe những câu chuyện của bố mẹ và anh chị tôi đều ước, giá như cho tôi một lần được sống trong khoảng thời gian đó, khi những đứa trẻ trong chung cư cùng chơi với nhau, những tiếng gọi í ới buổi trưa hè, những màn “nghịch dại” đúng nghĩa “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” hay những lần cả khu phố cùng nhau đi cắm trại, cảm giác đó chắc sẽ rất vui. Tuy lúc đó đời sống vật chất còn kém nhưng đời sống tinh thần lại tràn đầy, còn giờ đây chúng ta giàu có về vật chất nhưng lại thiếu hụt về tinh thần, nghĩ lại, thật đáng tiếc!

 

sưu tầm

 

 

Chia sẻ:
Ý kiến bạn đọc
Quảng cáo
binh dien
LANCASTER
satra